 |
Đêm thánh vô cùng
Bây giờ, nếu ai ghé qua miền Tây Nguyên, đến một cái làng buôn Thượng cách thành phố Kon Tum chừng 40 cây số về hướng Tây Bắc, người ta sẽ c̣n nh́n thấy con đường sạn đạo do đại đội 45 trinh sát của sư đoàn 23 bộ binh làm bắt đầu từ dưới suối lên...
Tấm biễn gỗ khắc "Ṭa GM Kontum và ĐĐ 45/TS, SĐ 23 BB/QLVNCH thân tặng" đă bị kẻ chiến thắng gỡ xuống quăng đi mất rồi. |
 |
Bí Mật Của Nhà “Ngoại Cảm”
|
 |
THẰNG KHÙNG (*)
Lời giới thiệu: Nhà thơ Phùng Quán viết lại bài này theo lời kể của thi sĩ Nguyễn Tuân (trùng tên với nhà văn Nguyễn Tuân – người viết bài tùy bút “Phở”) khi cùng ở trong tù.
|
 |
Chị Cả Bống
Truyện ngắn Chị Cả Bống xuất hiện đầu tiên trên báo Người Hà Nội, số ra ngày 8/6/05. Lập tức toàn bộ số báo bị tịch thu. Ông phó tổng biên tập cho in bài "nổi loạn" này bị mất chức. Tác giả đang bị công an hù dọa liên tục. Hiện tại số báo ngày 8/6 này đang được phô tô truyền tay nhanh chóng tại Hà Nội, vượt xa cả số phát hành chính thức là 2000 tờ. Những số báo đă lỡ gởi ra trước khi có lệnh tịch thu mà các đại lư nhanh tay giấu được ngay lập tức được bán với giá gấp 10 lần ( 20. 000 đồng một tờ). Tại Sài G̣n nơi tác giả lấy bối cảnh để viết, giá lên gấp hai mươi, ba mươi lần
|
 |
GIẤC MỘNG DÀI
|
 |
Tiếng Gào Trong Đêm
Dưới đây là một truyện ngắn giá trị của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Nhung, mô tả những diễn biến rùng rợn của một chuyến vượt biên, trong đó tác giả là nạn nhân. Truyện được viết dưới dạng tự thuật, nên lôi cuốn từ đầu đến cuối, khiến người đọc vô cùng hồi hộp, như được sống lại những kỷ niệm hăi hùng của ngày xưa... vượt biên. |
 |
Một đám cưới
...nhớ hai người lính cũ mà tôi chỉ được thấy mặt họ một lần. Họ đă ra đi như Kinh Kha thời đại mà Kinh Kha thời nào th́ cũng chỉ có ngày đi chứ đâu có ngày về. |
 |
Oan trái
“Anh đừng t́m cách báo động. Họng súng này sẽ không nể anh. Tôi không c̣n ǵ để mất nữa.”
Lịch bước vào pḥng khách chưa kịp chọn một chỗ ngồi ở thế pḥng thủ, người lạ mặt đă chọn ghế ngồi xoay mặt ra cửa và dùng mủi súng ra hiệu cho Lịch ngồi chiếc ghế dài đối diện quay lưng ra cửa. Hắn cẩn thận kéo chiếc bàn nhỏ trong pḥng khách đến gần hắn và đặt khẩu súng xuống bàn trong tầm tay. |
 |
NGHỀ GIÁN ĐIỆP
Người ta thường nói hai nghề xưa nhất trên trái đất là nghề làm điếm và nghề gián điệp. Nếu điếm có đủ hạng, thượng vàng hạ cám th́ nghề gián điệp cũng vậy. Ai cũng có thể làm gián điệp: thầy chùa, cha cố, giáo sư đại học, nhà báo, chính khách, gái điếm … và h́nh như phong trào tuyển mộ gián điệp càng lúc càng thịnh hành, dù thời b́nh hay thời chiến.
Cuốn sách “Man Without a Face” (Người Không Chân Dung) của ông Markus Wolf viết cách đây 9 năm nói về cuộc đời làm gián điệp của ông cho đến nay vẫn c̣n ăn khách.
Trước đây tôi đă tạm dịch thành một truyện ngắn. Tôi xin gởi vào trang nhà này để độc giả “mua vui cũng được một vài trống canh”. Xin thành thật cám ơn bạn đọc. **Trần B́nh Nam lược dịch** |
 |
Made In Vietnam
- Không biết ở xứ Mỹ này, đồng hương lưu vong, có ai lâu lâu nhớ lại rằng ḿnh "Made In VietNam ", không ?
- Có chớ anh ! Nhưng cũng có người chẳng những không nhớ mà c̣n tự đóng cho ḿnh con dấu " Made In USA " nữa, anh à. Thứ đó bây giờ thấy cũng nhiều ! |
 |
THẰNG BÉ ĐÁNH GIÀY NGƯỜI NGHĨA LỘ
|
 |
Ở cuối hai con đường
xin hăy chôn chặt hộ tôi cái quá khứ đau thương và lầm lỡ đó lại. Chính nó đă gây biết bao chia ĺa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ? |
 |
Biển ơi trả cho ta...
Để tượng niệm cả triệu người đă bỏ ḿnh trên biển cả trong cuộc vướt thoát bi tráng nhất của lịch sử Việt Nam |
 |
Lương dân
Ba! Đôi mắt ba vẫn mở mà không c̣n nh́n thấy ǵ nữa. Miệng ba muốn nói mà không nói được nữa rồi. Con ước sao ba cất lên một lời. Dù chỉ một lời thôi. Điều ấy giờ đây thật khó khăn quá. Vĩnh viễn... Măi măi... Ba đă bỏ con đi. Bỏ con đi giữa một chiều thu vàng rực rỡ. |
 |
Đêm đột quỵ
Nàng thảng thốt kinh hoàng khi nh́n thấy chiếc áo nền trắng kẻ sọc nâu nhạt. Dĩ nhiên nàng sẽ hững hờ nếu như phía trên chiếc áo ấy không phải là khuôn mặt của ông, mái đầu của ông. Nàng có thể nhớ rơ như in vài sợi tóc chớm bạc ở hai bên thái dương... Cũng may, người ta đẩy chiếc giường đó quẹo xuống. Và v́ hai bên đă kín chỗ nên ông phải nằm ở lối đi giữa, gần cuối pḥng. |
 |
Cô Hàng Xén
Cô Tâm bớt mệt hẳn đi nh́n thấy cây đa và cái quán gạch lộ ra trong sương mù. Cùng một lúc, dăy tre đầu làng gần hẳn lại, cành tre nghiêng ngả dưới gió thổi và cô nghe thấy tiếng lá rào rào và tiếng thân tre cót két. |
 |
Cái Chân Què
Cuộc đời có nhiều cái chế riễu đắng cay và đau đớn làm cho chúng ta đột nhiên hiểu cái ư nghĩa chua chát và sâu xa. Tôi sẽ kể câu chuyện dưới đây làm chứng cho sự ấy. |
 |
Một Cơn Giận
Một buổi tối màu đông, chúng tôi ngồi trước ḷ sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ư kiến riêng của ḿnh. |
 |
Người Bạn Trẻ
Anh B́nh! Tôi đang măi ngắm một cửa hàng, vội vàng quay lại, ngơ ngác nh́n xem ai gọi. Trên bờ hè phía bên kia, một người nhỏ bé, bận quần áo ta, miệng cười và giơ tay vẫy. |
 |
Người Lính Cũ
Mỗi buổi tối về tháng chạp, tôi cùng vơi một người bạn có việc cần phải về quê. Khi ở tàu xuống một cái ga nhỏ th́ đă gần mười giờ đêm. Chúng tôi c̣n phải đi qua một quăng đồng vắng đến bảy, tám cây số nữa. |

|