|
CHUYỆN CÓ G̀ MÀ LÀM ẦM Ĩ? Date: 2009-10-13 12:02
Sơn Tùng
Chuyện Tổng thống Barack Obama bị hạ đo ván trong trận thi đấu đầu tiên tại Copenhagen, Đan Mạch, của Olympic 2016 đă được làm ầm ĩ trên báo chí và truyền h nh Mỹ, trong lúc ông Obama tỉnh queo tuyên bố đầy tinh thần thượng vơ của con nhà thể thao sau khi “ôm đầu máu” trở về Bạch Cung: “Một trong những điều tôi nghĩ có giá trị nhất về thể thao là bạn có thể chơi một trận tuyệt hay mà vẫn không thắng.” Và ông ta chúc mừng Rio de Janeiro, Brazil, thành phố chiến thắng trong cuộc đua để được tổ chức Thế Vận Hội Mùa Hè 2016.
Mồm tuy nói vậy, nhưng tim “nhà hùng biện” Obama chắc hẳn phải đau lắm. Ông ta đă đem uy tín của một tổng thống Hoa Kỳ và danh dự nước Mỹ để đích thân xuất hiện trước Ủy Ban Thế Vận (IOC) họp tại Copenhagen, mong làm phép lạ giờ chót đem Olympic 2016 về Chicago, tỉnh nhà của ông, một công việc mà ông đă chuẩn bị từ lâu.
Ngay sau khi nhậm chức tổng thống, Ông Obama đă mở ra một chiến dịch vận động với quy mô lớn do Bạch Cung chỉ đạo. Vào tháng sáu, TT Obama đă thành lập Văn Pḥng Olympic tại Bạch Cung (White House Office of Olympic, Paralympic and Youth Sport). Giữa tháng chín, TT Obama đă liên tiếp nhiều lần nêu vấn đề Olympic trước diễn đàn Đại Hội Đồng LHQ, và tại cuộc họp thượng đỉnh “G-20” ở Pittsburgh.
Trước chồng một ngày, Đệ nhất Phu nhâ n Michelle Obama đă dùng chiếc Boeing “Air Force Two” cùng đoàn tùy tùng sang Đan Mạch để vận động. Hôm sau, 2.10.2009, TT Obama lại dùng chiếc “Air Force One” khổng lồ của tổng thống Hoa Kỳ cùng đoàn tùy tùng hùng hậu sang Đan Mạch, đích thân trổ tài “hùng biện” trước IOC để thuyết phục các thành viên bỏ phiếu chọn Chicago làm nơi tổ chức Olympic Mùa Hè 2016.
Nhiều nhà b́nh luận thể thao và chính trị “nhận định” rằng sự hiện diện của TT Obama trước IOC mà hầu hết các thành viên thuộc các nước Âu Châu, nơi Ông Obama rất được ái mộ, sẽ đảo ngược thế cờ, đem chiến thắng cho Chicago.
Nhưng, kết quả thật bẽ bàng, trong bốn thành phố c̣n lại để vào chung kết (Rio De Janeiro, Madrid, Tokyo, Chicago), Chicago đă bị loại ngay trong ṿng bỏ phiếu đầu tiên! Trước thất bại chua cay này, nếu ai nói rằng TT Obama không cảm thấy “rát mặt”, kẻ ấy là người không biết hổ thẹn.
TT Obama đă nhận được nhiều phê b́nh, chỉ trích trên truyền h́nh, báo chí Mỹ – trừ truyền thông “ḍng chính” cùng phe, dĩ nhiên. Nào là đă phung phí hàng triệu đô-la tiền dân đóng thuế vào một việc vô tích sự. Nào là đă bỏ nhiệm s ở sang Đan Mạch để làm một việc không cần thiết trong lúc bao nhiêu chuyện quốc gia đại sự không được giải quyết: Chiến trường Afghanistan ngày một xấu đang chờ tăng quân, kinh tế suy thoái chưa thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, nạn thất nghiệp tại Mỹ tăng vọt tới mức cao nhất trong 25 năm, ngân sách thâm thủng lên đến 1.4 ức (trillion) Mỹ kim, gấp đôi so với một năm trước, chương tŕnh “cải tổ bảo hiểm y tế” đă trở thành cái nồi cám heo.... Nào là đây lại thêm một bằng chứng về nhận định nghèo nàn của Ông Obama. Có người c̣n tố việc đi Đan Mạch của TT Obama chỉ là chuyện “chẳng đặng đừng” v́ bị áp lực nặng nề của các “chủ nợ chính trị” tại Chicago, những kẻ có công lớn đă đưa ông ta vào Bạch Cung mA 0 nếu Chicago được đăng cai Olympic Mùa Hè 2016 th́ họ sẽ bỏ túi hàng tỉ đô-la do những vụ thầu xây cất Làng Thế Vận và các vận động trường, vân vân (?).
Dĩ nhiên cũng có không thiếu người bênh vực TT Obama. Nào là ông ta không phải là quốc trưởng đầu tiên đích thân đi vận động cho một thành phố tại nước ḿnh được tổ chức Olympic. Trước Obama đă có nhiều tổng thống, quốc vương, thủ tướng các nước khác làm như vậy. Nào là ông tổng thống luôn luôn cố gắng làm bất cứ điều ǵ tốt cho nước Mỹ. Nào là nếu không đi Đan Mạch, Ông Obama sẽ bị trách cứ về sự thất bại của Chicago. Một s9 1 chính trị gia tại Chicago c̣n đổ tội cho... cựu Tổng thống Bush về quyết định của IOC không chọn thành phố này cho Olympic 2016! Mục sư Jesse Jackson nói với tờ Chicago Sun-Times: “Cách chúng ta đă từ chối kư Thỏa ước Kyoto, chúng ta đă dối gạt đưa thế giới vào chiến tranh Iraq. Thế giới đă có một khẩu vị rất xấu về chúng ta. Nhưng đă có một bước ngoặt sau tháng 11 năm ngoái. Thế giới ngày nay có thiện cảm hơn với nước Mỹ và dân Mỹ.”
Thật ra không phải tất cả dân thành phố Chicago đều muốn Thế Vận Hội 2016 được tổ chức tại đây. Theo thăm ḍ dư luận của nhật báo Chicago Tribune, số người chống đối gần như tương đương với số người ủng hộ việc tổ chức Olympic tại thành phố này. Lư do chính là Chicago cũng đang có nhiều vấn đề về xă hội, kinh tế, và người ta chưa quên những thành phố đă tổ chức Olympic trước đây để rồi hàng chục năm sau vẫn chưa trả hết những món nợ khổng lồ. V́ vậy, có thể thất bại là một điều may mắn cho Chicago và cho nước Mỹ.
Dù sao th́ cũng không thể chối căi việc “đi không về rồi” là một điều xấu cộng thêm vào những yếu tố tạo ra sự mất điểm của TT Obama trong công luận Mỹ nay đă ở dưới tỉ lệ 50% chấp thuận.
Nhưng, đúng một tuần sau vụ bể mặt tại Đan Mạch, TT Obama đang ngủ trong Bạch Cung với những cơn ác mộng, hay đang trằn trọc không chợp mắt được v́ sự bế tắc của nhiều chuyện quốc gia đại sự, ông ta đă được thuộc cấp báo tin mừng: Ông Obama đoạt Giải Nobel Ḥa B́nh 2009! Sau đó, TT Obama thành thật tuyên bố chính ông ta cũng ngạc nhiên và không trông đợi v́ cảm thấy chưa xứng đáng.
Chính người được giải mà c̣n ngạc nhiên th́ ai mà không ngạc nhiên? Cả thế giới đều chưng hửng, v́ sự thật ông Obama ch0a có thành tích ǵ về xây dựng ḥa b́nh sau 9 tháng làm tổng thống Hoa Kỳ. Tất cả “thành tích” của ông ta chỉ là những bài diễn văn hoa mỹ nói về ước mơ sống chung ḥa b́nh với kẻ thù Hồi giáo cực đoan, về giải trừ vũ khí nguyên tử, trong lúc ngọn lửa chiến tranh vẫn được khủng bố Hồi giáo thổi lên ngày một thệm cao tại Afghanistan, những kho vũ khí nguyên tử trên thế giới vẫn c̣n nguyên sẵn sàng cho nổ tung quả đất, và trong vài tháng nữa Iran cũng sẽ cho thử bom A, và có thể bất cứ lúc nào phóng vài hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử sang Do Thái để xóa nước láng giềng không đội trời chung này ra khỏi bản đồ thế giới.
Có lẽ Ủy ban Nobel Ḥa b́nh của Na-uy cũng cảm thấy không ổn trong việc trao giải cho Obama nên đă giải thích rằng quyết định của họ là để “khuyến khích” sư tác động của ông ta để cắt giảm vũ khí nguyên tử, giảm bớt căng thẳng với thế giới Hồi giáo và nhấn mạnh đến phương cách ngoại giao và hợp tác hơn là chủ nghĩa đơn phương.
Nghe những lời hay ư đẹp trên đây chắc trùm khủng bố Hồi giáo Osama bin Laden phải lăn ra mà cười trong hang động ở biên giới Pakistan-Afghanistan, và bạo chúa Iran Mahmoud Ahmadinejad cũng phải đắc ư vuốt râu cười thầm. Có ḥa b́nh hay không là do các hung thần chiến tranh này20có ngưng gây máu lửa hay không và nước Mỹ có đủ sức mạnh và ư chí để đương đầu với chúng hay không, chứ không phải “khuyến khích” TT Obama dùng “đường lối ngoại giao” để nói chuyện và “hợp tác” với chúng.
Lịch sử đă nhiều lần chứng minh rằng chiến tranh đă xảy ra khi kẻ gây chiến được “khuyến khích” bởi những đối phương mềm yếu, mơ mộng xây dựng ḥa b́nh bằng cách thỏa măn những yêu sách ngang ngược của chúng. Đồng thời, lịch sử cũng chứng minh rằng ḥa b́nh chỉ có thể được tái lập sau khi những hung thần chiến tranh bị đánh bại.
Nếu không nhờ nước Mỹ hùng mạnh và hào hùng đă giải cứu Âu Châu trong hai cuộc Thế Chiến và đánh bại Đế quốc đỏ Liên-Sô trong Chiến tranh Lạnh th́ ngày nay làm ǵ có nước Na-uy dân chủ và ḥa b́nh để các ông bà trong Ủy ban Nobel ung dung ngồi trong pḥng ốc sang trọng t́m người trao giải và “khuyến khích” tổng thống nước Mỹ giải quyết chiến tranh bằng con đường ngoại giao? Nhưng, người ta sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng 5 thành viên trong Ủy ban Nobel Ḥa b́nh đă được chọn từ quốc hội Na-uy, nơi do cánh tả khuynh loát.
Một trong=2 0những người đáng được Âu Châu tri ân và tôn vinh là TT Ronald Reagan, nhưng lại chẳng bao giờ được cái giải ǵ, và chắc con người lớn ấy cũng chẳng màng đến... ba cái lẻ tẻ gọi là Giải Nobel Ḥa b́nh, v́ từ nhiều năm nay cái giải ấy đă mất đi ư nghĩa cao quư khi nó được cánh tả Na-uy ban phát cho những kẻ không xứng đáng.
Có người đă chê TT Obama có vẻ “thua me lại gỡ bài cào”, không dám từ chối cái giải mà chính ḿnh cũng thấy là không xứng đáng, dù cái giải ấy, ngoài tấm bằng hoa ḥe hoa sói c̣n kèm thêm 1.4 triệu đô-la. Lănh cái giải này TT Obama sẽ mắc một món nợ cả vật chất lẫn tinh thần, sẽ ám ảnh ông ta trong mỗi quyết định quân sự để bảo vệ an ninh nước Mỹ. Nhưng, phải chăng đ̣i hỏi như thế là quá nhiều với Ông Obama và làm ông ta không c̣n phải là... Obama?
Một trong những kẻ không xứng đáng khác là Lê Đức Thọ đă được chia cái Giải Nobel Ḥa B́nh năm 1973 với Henry Kissinger. Đây là một quyết định mù ḷa và thiếu đạo đức của Ủy ban Nobel Ḥa b́nh lúc ấy v́ Lê Đức Thọ và Kissinger là hai kẻ thừa hành, chỉ làm theo lệnh chủ. Chủ của Kissinger là TT Nixon, chủ của Lê Đức Thọ là Lê Duẩn. Hơn nữa, việc trao Giải Nobel Ḥa b́nh cho hai người đại diện của Hoa Kỳ và CS Bắc Việt tại Ḥa đàm P aris mà không đếm xỉa ǵ đến Việt Nam Cộng Ḥa đă bộc lộ cái nh́n sai lầm và thiên vị của người Na-uy về Chiến tranh Việt Nam, một cuộc chiến tranh diễn ra trên lănh thổ VNCH do CSBV phát động, chính quyền VNCH được hơn 100 quốc gia trên thế giới nh́n nhận và đă chiến đấu tự vệ trong gần 20 năm và năm 1973 đă kư vào bản Hiệp định Paris như một phe lâm chiến. Thế mà Ủy ban Nobel Ḥa b́nh 1973 đă nhắm mắt trước sự kiện đó, làm theo quan điểm của bọn phản chiến phương Tây: Chiến tranh Việt Nam là cuộc tranh chấp giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt! Na-uy đă nhận lănh cái hậu quả bẽ bàng: Lê Đức Thọ, theo lệnh đảng, đă từ chối cái Giải Nobel Ḥa b́nh “cao quư” trước khi Cộng sản Hà-nội vứt cái gọi là “Hiệp ước T ái lập Ḥa b́nh tại VN” vào sọt rác, xua quân đánh chiếm miền Nam với sự khoanh tay ngồi nh́n của Kissinger và cả thế giới, trong đó có Ủy ban Nobel Ḥa b́nh.
Nay, có lẽ ít người sẽ ngạc nhiên và cười nếu Ủy ban Nobel Ḥa b́nh của Na-uy loan báo quyết định trao giải cho... Nguyễn Minh Triết hay Nông Đức Mạnh để “khuyến khích” họ tôn trọng nhân quyền của dân Việt Nam.
Chuyện có ǵ mà làm ầm ĩ?
Sơn Tùng
Tháng 10.2009 |