|
Muốn Giữ Nước, Phải Dẹp Chính Quyền Bán Nước Date: 2007-12-20, 10:18:28
Đă đến lúc dân Việt Nam phải đứng dậy để tồn tại, nếu không th́ ngày bị mất nước không xa đâu. Muốn có tự do phải đấu tranh mới có, giống như câu" muốn ăn phải lăn vào bếp" vậy.
Trương Minh Ḥa
Trong cuộc chiến Việt Nam, Liên Sô lẫn Trung Cộng đều ngại hậu thuẫn mạnh của các nước đồng minh trong Thế Giới Tự Do với sự lănh đạo của Hoa Kỳ. Tuy nhiên sau khi tổng thống Richard Nixon từ chức về vụ Water Gate, phó tổng thống Gerald Ford lên thay thế, do áp lực của phong trào phản chiến khuynh tả, đảng Dân Chủ đối lập muốn lấy lại chính quyền; họ lại nắm chiếm đa số trong quốc hội và dân chúng đang muốn con em họ về nước để khỏi chết, với con số hàng chục ngàn quân nhân hy sinh trên chiến trường được những thế lực thù nghịch khai thác tối đa... đó là những lư do khiến ông Gerald Ford bị trói chân, dù chưa muốn" tháo chạy" có khả năng làm mất mặt đệ nhất siêu cường, nhưng quân viện giảm dần do phía lập pháp thọt gậy bánh xe và từ đó Hoa Kỳ không có ư định phản công nếu Cộng Sản Bắc Việt tấn công mạnh, chiếm miền Nam như trường hợp Nam Triều Tiên trước đây. Biết được chủ trương và t́nh trạng của Hoa Kỳ trong thời kỳ khó khăn ấy, nên Cộng Sản mở cuộc tổng tấn công toàn diện vào tháng 3 năm 1975, dốc toàn lực vào chiến trường mà không sợ bị Hoa Kỳ phản công bằng quân lực hùng mạnh trên bộ, dội bom miền Bắc, thế là miền Nam rơi vào tay giặc Cộng ngày 30-4-1975.
Bài học này lập lại đối với nước Việt Nam ngày nay: Sau khi quan thầy Liên Sô sụp đổ, khối Cộng Sản tan ră, chấm dứt thời chiến tranh lạnh và các tàn dư nước Cộng Sản cố tồn tại trong tinh thần" hồn ai nấy giữ". Hai nước khư khư đi theo con đường trước như Bắc Hàn, Cuba nên không được Hoa Kỳ xă vận, trong khi đó Trung Cộng, Việt Nam áp dụng chiến thuật "kỳ nhông đổi màu" ban hành chính sách mở cửa, đổi mới, hiện đại hóa để tồn tại lúc nào hay lúc nầy trong thời kỳ khó khăn "thoái trào cách mạng" nhằm mua thời gian để chờ thời cơ thuận tiện với "cao trào cách mạng" th́ tiến lên 3 bước, đó là bản chất ngoan cố, gian manh của người Cộng Sản ở mọi thời đại. Đảng Cộng Sản Việt Nam sau thời gian khá dài làm đầy tớ trung thành, bỗng bị mất chủ Liên Sô, nên đành phải chấp nhận ḥa hoăn với Trung Cộng, một cựu đàn anh "vĩ đại" trước đây trong cuộc chiến tranh lạnh, sau trở thành thù nghịch sau năm 1975, có lúc cuộc xung đột đi đến cao điểm là "bọn lưu manh bành trướng Bắc Kinh với mộng bá quyền" trong trận chiến biên giới Bắc với Trung Cộng và Tây Nam với đàn em Pol Pot ở Miên. Bị Trung Cộng dạy cho một bài học năm 1979, đảng la hoảng "không được đụng tới Việt Nam" nhưng không dám đưa ra Liên Hiệp Quốc để giải quyết, đó là cái khiếp nhược của bạo quyền nầy. Như thế, sau nầy t́nh hữu nghị được nối lại, t́nh Đồng Chí thân thương như ngày nào, th́ dù có chiếm đất vẫn không dám làm ǵ cả, thật là nguy hiểm vô cùng cho dân tộc.
Nước Cộng Ḥa xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đă đổi mới giả, t́m cách ve văn với Hoa Kỳ, một đệ nhất siêu cường thế giới, để được hưởng nhiều quyền lợi, từ năm 1994 đến nay, Việt Nam đạt được một số thành quả như: b́nh thường hóa bang giao, kư thương ước với Hoa Kỳ; được ủng hộ gia nhập khối Asian, vào WTO và mới đây được chiếc ghế không thường trực trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Nh́n những thắng lợi về mặt ngoại giao nầy, nh́n bề ngoài, dường như Hoa Kỳ có ư định muốn dùng Việt Nam để làm nút chận bước bành trướng của Trung Cộng trong khu vực hầu bảo vệ quyền lợi và an ninh Hoa Kỳ, đồng minh; nhất là những chuyến thăm viếng lẫn nhau giữa các lănh tụ hai nước, rồi tin đồn đại vô căn cứ về việc Cộng Sản Việt Nam sẽ gởi 50 ngàn quân sang Iraq để giúp Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống khủng bố đó là những đồ đoán, nhưng đă có tác dụng làm nản ḷng một số người cầu an, không nhận định rơ ràng t́nh h́nh và bọn đón gió, gián điệp nằm vùng dựa vào những "sự cố thời thượng" ấy mà tuyên truyền:" Mỹ chơi với Việt Nam rồi, đừng chống Cộng nữa, nếu có chống sẽ không đi đến đâu v́ Mỹ đă đi chung với Việt Cộng".
Tuy nhiên, sau nhiều kinh nghiệm xương máu đối với các chế độ độc tài trong quan hệ ngoại giao, điển h́nh là Saddam Hussein trở mặt làm hại đến quyền lợi trong trận Iraq chiếm Kuwait gây nên cuộc chiến vùng vịnh đợt 1; mặt khác Hoa Kỳ đâu c̣n lạ ǵ với tập đoàn có "nghiệp chuyên" là gian manh, lật lọng Cộng Sản Việt Nam nên họ không muốn trang bị cho Việt Nam v́ ngại bị trở mặt sau nầy. Sự quan hệ với nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mang tính cách giao thương thông thường, Hoa Kỳ cho nhiều hơn thu, không có quyền lợi nhiều. Những cuộc thăm viếng lẫn nhau, hạm đội Hoa Kỳ ghé Việt Nam, một số cán bộ quân sự được sang Mỹ huấn luyện, giúp quân đội Cộng Sản pḥng ngừa bịnh AIDS, cứu cấp, tháo gỡ ḿn bẩy và dĩ nhiên là việc đi t́m hài cốt quân nhân mất tích là quan trọng. Sự quan hệ nầy chỉ là h́nh thức "ly gián kế" để cho Trung Cộng và Việt Cộng nghi kỵ với nhau, như họ từng áp dụng trong thời chiến tranh lạnh, gây phân hóa giữa Nga và Tàu.
Trung Cộng biết áp dung "tương kế tựu kế" trong quan hệ với Tây Phương, khéo léo" mượn đầu heo nấu cháo" và sau nầy "treo đầu heo bán thịt chó" với các mặt hàng nhái, giả, bán giá rất rẻ, cạnh tranh ráo riết với các cường quốc đương đại, nên ngày nay trở thành thế lực mới trên chính trường, kinh tế thế giới sau khi Liên Sô sụp đổ, phần lớn cững nhờ Hoa Kỳ nâng đỡ; truyền thống chủ nghĩa bá quyền Đại Hán thức dậy sau thời gian dài ngủ yên, âm thầm rèn luyện đủ công lực th́ tái xuất giang hồ; bàn tay lông lá Trung Cộng thọt đến nhiều khu vực, nhất là địa bàn Á Châu, họ thu phục tập đoàn quân phiệt Miến Điện, ảnh hưởng đến Thái Lan, Mă Lai, sát nách là Miên nên vị trí chiến lược của Việt Nam coi như "vô nghĩa" đối với quan niệm pḥng thủ của Hoa Kỳ; tức là vị trí của nước Việt Nam không c̣n là nút chận sự bành trướng của Trung Cộng nữa, trái lại c̣n bị bao vây ba mặt: Bắc có Trung Cộng, Tây Nam có các nước láng giềng thân Tàu, nên Việt Nam chỉ có con đường "nh́n ra biển Đông", là lối thoát duy nhất nếu đất nước lâm nguy. Biết được thế bí ấy, Trung Cộng ra sức lấn chiếm các hải đảo ngoài khơi với chiến lược tiệm tiến, là con đường thoát cuối cùng của Việt Nam, họ ma lanh mua chuộc, gây áp lực kinh tế với các nước tranh chấp hải đảo như Phi Luật Tân, Mă Lai, Brunei, Đài Loan nên từ nhiều năm qua, Trung Cộng có những bước chuẩn bị khá chu đáo, khai thác quyền lợi các nước tranh chấp chủ quyền, để tiến đến việc kư kết những hiệp ước song phương trong tinh thần "lao tư lưỡng lợi" làm Việt Nam càng bị cô lập trên biển.
Trung Cộng thuộc ḷng câu của binh pháp gia Tôn Tử: "tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng", thừa biết chắc Hoa Kỳ chỉ dùng hư chiêu "ly gián kế", chớ không dùng nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam để đối đầu với ḿnh trong tương lai, nên mới đây nhà cầm quyền Trung Nam Hải công khai tuyên bố thành lập một huyện mới thuộc tỉnh Hải Nam, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Người dân Việt Nam trong nước sôi sục ḷng yêu nước sau nhiều thập niên lắng đọng v́ bạo quyền đàn áp, bưng bít; nên sinh viên học sinh, dân chúng đă tự động biểu t́nh tại sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội và lănh sự quán ở Saigon vào ngày 9-12-2007. Giờ đây đảng Cộng Sản khó dấu díếm những ǵ mà họ đă bán nước cho ngoại bang, người dân muốn biết nội dung những hiệp ước mà đảng đă kư kết với Trung Cộng. Nhà nước Việt Nam im lặng một cách nhục nhă, nên hệ thống truyền thông nhà nước đưa tin rất ít về vụ mất đất nầy; họ phản ứng chiếu lệ như nhiều lần ngư dân Việt Nam bị Hải Quân Trung Cộng bắn chết, bắt làm tù nhân và đ̣i tiền chuộc mạng; Bắc Kinh c̣n ngang ngược qui nạn nhân là cướp biển. Hai cuộc biểu t́nh ấy là chánh đáng, tự phát từ tấm ḷng yêu nước, phù hợp với tinh thần" dân tộc tự quyết" mà tổ chức Liên Hiệp Quốc công nhận; thế mà Trung Cộng lớn lối " giáo dục" cho đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam một bài học về quan hệ ngoại giao, hù dọa Việt Nam nên ngăn chận dân chúng đừng chống Tàu, để tránh phương hại đến t́nh hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững, môi hở răng lạnh được hiểu ngầm là mối t́nh hữu nghị nầy đă có từ thời Hồ Chí Minh c̣n sống cho đến ngày nay. Thật là ngang ngược, chiếm đất mà c̣n lên mặt dạy đời, là luật rừng, tư tưởng ăn cướp; đây là lối sinh hoạt của người Cộng Sản bất cứ ở châu lục nào: cướp của, giết người mà c̣n lên lớp dạy cho nạn nhân bài học "cải tạo xă hội", kẻ cướp trở thành người làm cách mạng chuyên chính.
Thật ra, việc Trung Cộng chiếm dần đất Việt Nam đă có từ thời đảng Cộng Sản Việt Nam c̣n dựa lưng Trung Cộng, nhận vơ khí Liên Sô để "đánh Tây giành đập lột". Sau năm 1949, Mao Trạch Đông chiếm được Hoa Lục, th́ mức độ quan hệ với đảng Cộng Sản Việt Nam càng mật thiết, Tàu đưa cả phái bộ quân sự do Vi Quốc Thanh cầm đầu để cố vấn, chỉ đạo cho đại tướng dỏm Vơ Nguyên Giáp làm cái gọi là "chiến thắng Điện Biên" lịch sử. Thời đó, lợi dụng chiến tranh, Trung Cộng cho Hồng Quân dời dần nhiều cột móc biên giới vào sâu trong lănh thổ Việt Nam, tức là đất đă bị xâm chiếm từ thời đó; Hồ Chí Minh biết rơ nhưng làm lơ, v́ cần Trung Quốc tiếp tay đánh Pháp và để củng cố quyền lực của đảng. Thời kỳ con long đong, Chủ Tịch Hồ Chí Minh từng ăn nằm nhiều năm trên đất Tàu để làm tay sai cho Cộng Sản Quốc Tế, hắn có quan hệ t́nh dục với nhiều phụ nữ Trung Hoa, có con cái, trong đó có bà Mao Từ Mẫn, vốn là người bà con với Mao Trạch Đông; có đứa con trai là Từ Phong từng lén sang Việt Nam thăm cha. Đương nhiên là Mao Chủ Tịch biết rất rơ bộ mặt thật của đối tượng như chỉ tay nằm trong ḷng bàn tay của hắn. Hồ Chí Minh vốn là con quỷ râu xanh, ham mê ăn chơi, hút sách, nên bị Mao Trạch Đông khai thác cái sở thích ấy để gây áp lực chính trị, sau khi làm chủ tịch nước, nhiều lần mời Hồ sang Bắc Kinh để hưởng thú đế vương với gái vị thành niên, hút á phiện (Hồ Chí Minh có máy bay riêng, mang số BH-195)....thế là Mao nắm hết tẩy, nên nhiều lần dọa phanh phui ra “cuộc đời ăn chơi trác táng của Hồ Chủ Tịch" nếu không làm theo yêu sách. Hồ Chí Minh đă lỡ được đảng phong thánh Cộng Sản, với cái gọi là đạo đức cách mạng là "suốt đời lo cho dân, cho nước mà không nghĩa đến chuyện gia đ́nh, riêng tư" và đă trở thành" cha già dân tộc "lúc mới 57 tuổi...nếu Mao bạch hóa hồ sơ ăn chơi có cả chứng cớ rành rành cho dân chúng Việt Nam biết, th́ cái hào quang của Hồ tan như mây khói. Chắc có lẽ v́ cái măt yếu ấy mà Hồ Chí Minh chỉ thị cho đàn em, tay sai đắc lực là thủ tướng Phạm Văn Đồng kư văn bản công nhận chủ quyền của Trung Cộng ngay trong lănh thổ của nước Việt Nam vào ngày 14-9-1958, sau khi Trung Cộng công bố chủ quyền lănh thổ được 10 ngày?. Sau nầy, tổng bí thư Lê Khả Phiêu, xuất thân từ gốc" bộ đội ngố" có sang Trung Quốc triều kiến và đă có thể được nhà cầm quyền Trung Nam Hải chiêu đăi y ăn chơi như Mao áp dụng để gài bẫy Hồ Chí Minh, nên người ta có quyền nghi ngờ do bị" blackmail" mà tên nầy kư luôn hiệp ước biên giới, dời cột móc, nhường đảo, vùng biển nhiều hải sản và dầu khí từ năm 1999 đến 2000?
Tập đoàn đảng Cộng Sản Việt Nam đă có quá tŕnh bán nước, ngày nay họ tiếp tục truyền thống ấy, làm theo "tư tưởng của Hồ Chí Minh" là tiếp tục dâng đất cho Trung Cộng. Đảng Cộng Sản ươn hèn, khiếp nhược với ngoại bang; nhưng thẳng tay đàn áp dân chúng, là thứ "khôn nhà dại chợ", nếu để bọn nầy tiếp tục cầm quyền, th́ trong tương lai, nước Việt Nam sẽ có nguy cơ trở thành một Hồng Kông với chính sách" một nước Trung Hoa với hai chế độ", là kiểu mẫu bành trướng hiện đại của Bắc Kinh, tức là chiếm nước người bằng áp lực kinh tế, hiệp ước toàn bằng giấy, chớ không phải bằng gươm giáo, súng đạn. Việc Trung Cộng ngang nhiên tuyên bố chủ quyền bao trùm cả lănh hải Việt Nam là hành vi bạo ngược, khinh thường công lư quốc tế, dân Việt trong và ngoài nước không thể ngồi yên nh́n đất nước bị mất dần vào tay ngoại bang.
Trước khi nói đến việc lấy lại đất đai hay bảo vệ phần lănh thổ c̣n lại khỏi rơi vào tay Trung Cộng trong sách lược bàng trướng tinh vi "tầm ăn dâu", trước nhất phải giật sập đảng và chính quyền bán nước để họ không c̣n tư cách pháp nhân để kư những hiệp ước trao đổi lănh thổ với quyền lực lănh đạo của thiếu số cầm quyền trong tương lai. Sau đó mới tính chuyện lấy lại những ǵ đă mất theo luật quốc tế, khi nước Việt Nam có một chính quyền dân chủ, có uy tính và được sự hậu thuẫn quốc tế, nhất là các cường quốc đương đại. Ngày nay Trung Cộng không thể áp dụng lối xâm lược của thời Hồ Quư Ly cướp ngôi nhà Trần, lợi dụng danh nghĩa ấy, nhà Minh xua quân sang chiếm nước ta và đặt nền thống trị đến khi Lê Lợi đánh đuổi chạy về Tàu. Nếu trong nước Việt Nam có binh biến do những người trong bộ đội thức tỉnh, hay dân chúng đồng loạt "xuống đường đập tan mọi xích xiềng" như ở Liên Sô, Đông Âu; th́ Trung Cộng vẫn không dám lợi dụng thời cơ để mang quân xâm chiếm nước Việt Nam. Liên Hiệp Quốc, các cường quốc Âu Mỹ không thể làm ngơ; vả lại thế lực Trung Cộng dù có gây nhiều quan ngại cho thế giới, nhưng họ cững phải lệ thuộc rất nhiều vào các cường quốc Tây phương.
Trước t́nh thế cấp bách, nguy hiểm nầy, hơn 84 triệu người dân Việt hăy đứng dậy kéo bọn phản dân hại nước ra khỏi cơ cấu chính quyền càng sớm càng tốt, nếu không muốn nước Việt Nam trở thành một Hồng Kông, hay Tây Tạng thứ hai.
Vận mạng đất nước nằm trong tay người dân Việt Nam, cuộc đấu tranh giành lại quyền làm người, tự do cần đ̣i hỏi sự quyết tâm, đoàn kết của tất cả mọi người. Việc Trung Cộng công khai chiếm đất nước Việt Nam bằng GIẤY mới đây là tiếng chuông báo động, cần một hội nghị Diên Hồng thứ hai sau thời nhà Trần chống giặc Nguyên, là tập hợp hàng chục, trăm, ngay cả hàng triệu người cùng nhau xuống đường biểu t́nh đồng loạt từ Bắc chí Nam, thử hỏi đảng Cộng Sản Việt Nam có đủ công an, quân đội để đàn áp và họ có đủ nhà tù để nhốt hơn 84 triệu người?
Và Liên Hiệp Quốc, thế giới có để cho bọn cướp Cộng Sản bắn giết bừa băi hay không?.
Đă đến lúc dân Việt Nam phải đứng dậy để tồn tại, nếu không th́ ngày bị mất nước không xa đâu. Muốn có tự do phải đấu tranh mới có, giống như câu" muốn ăn phải lăn vào bếp" vậy. |