 |
| Trần Huỳnh Duy Thức (ngoài cùng bên trái) ra ṭa cùng với Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Lê Công Định hôm 20 tháng 1. (H́nh: AP) |
16 năm tù, chỉ v́ muốn quê hương trở nên tốt đẹp hơnPhương Nam
Tôi quen Thức trong công việc, và rồi trở thành “anh em.”
Thức nhỏ tuổi hơn tôi, nên gọi tôi bằng “anh,” nhưng về tài năng, Thức xứng đáng là thầy tôi.
Tôi cảm nhận được tài năng ngay từ buổi đầu gặp gỡ Thức ngay tại công ty của em. Dáng người thư sinh, mảnh khảnh. Thức là người hiền ḥa.
Tôi thích, và khâm phục Thức không phải ở sự thành đạt của Thức, mà ở ḷng nhiệt thành. Tôi nhớ măi cái bắt tay đầu tiên với bạn, và tôi cảm được sự trân trọng của một tổng giám đốc rất trẻ.
Nhiều người thừa nhận, rằng chính Thức và công ty của anh đă mang lại hơi thở công nghệ thông tin cho Sài G̣n, và cả Việt Nam, ngay từ thời lănh vực này c̣n rất sơ khai tại Việt Nam.
Hiểu theo nghĩa ấy, chính Trần Huỳnh Duy Thức là người mở cánh cửa hội nhập với thế giới tự do, bằng chính tài năng và bản lĩnh của Thức, và của EIS, OCI.
Chúng tôi có một kỷ niệm chung. Xin kể lại với các bạn.
Lâu rồi, khi phái đoàn cựu Tổng Thống Bill Clinton sang thăm Việt Nam, một buổi gặp gỡ được tổ chức tại Saigon Solfware Park ở đường Trương Định. Người dẫn đầu phái đoàn Hoa Kỳ là Đại Sứ Peterson cùng phu nhân, là bà Lê Vi. Phía Việt Nam tham dự khá đông, gồm rất nhiều giám đốc, tổng giám đốc các công ty, doanh nghiệp tiếng tăm, trong đó có người bạn trẻ của tôi: Trần Huỳnh Duy Thức.
Mở đầu buổi gặp gỡ, ông đại sứ Peterson “xin phép có đôi lời.” Ông bắt đầu bằng một câu chuyện bất ngờ:
“Kính thưa quư vị. Trước khi chúng ta cùng ngồi bàn luận để bắt tay hợp tác thương mại với nhau, tôi muốn kể một câu chuyện nhỏ ngoài lề. Mới hôm qua đây thôi, ngài Tổng Thống của chúng tôi (Bill Clinton) đến thăm một cơ quan lớn của Nhà nước Việt Nam ở Hà Nội. Ông bất ngờ tiếp xúc một người lính bảo vệ của phía Việt Nam. TT Clinton hỏi người lính, thông qua thông dịch viên, “Ông nghĩ sao về người Mỹ chúng tôi?” Và thật ngạc nhiên, người lính trả lời rất nhanh, “Thà tôi mất ngàn người bạn c̣n hơn được một kẻ thù!” Một câu trả lời rất nhanh và rất ngắn mang nhiều thù hận khiến tổng thống của chúng tôi ngỡ ngàng. Ông Tổng thống rất buồn, và đă chia sẻ điều ấy với tôi. Và ngay hôm nay, tôi có một điều muốn nhắn nhủ cùng tất cả quư vị ở đây: nếu ai cũng có ư nghĩ như người lính kia th́ xin đừng ngồi trong khán pḥng này với chúng tôi, bởi ḷng thù hận sẽ không thể nào trở thành t́nh thân hữu.”
Câu chuyện của Đại Sứ Peterson kết thúc. Không một tiếng vỗ tay. Sự im lặng bao trùm căn pḥng rộng lớn.
Tôi có mặt trong căn pḥng ấy, vào lúc ấy, và tôi nhớ rơ đă quay sang nh́n Trần Huỳnh Duy Thức. Thức nh́n về phía tôi, nháy mắt, vừa thân t́nh vừa đồng cảm.
Buổi hội thảo kết thúc, Thức đă về từ lúc nào. Bỗng dưng, tôi nhận được một tin nhắn qua điện thoại. Tin nhắn của Thức. Tôi không nhớ chính xác lời nhắn, nhưng nhớ rơ ư, “Không biết chừng nào Việt Nam mới hết những người lính căm thù!”
Nhiều năm trôi qua, hôm nay lại được tin của Thức, qua Tivi, báo, đài. Bạn tôi, em tôi, cũng là thầy tôi, hôm nay trở thành tội phạm ngay trên chính quê hương ḿnh.
Trần Huỳnh Duy Thức bị kết tội nặng nhất, 16 năm tù, chỉ v́ muốn quê hương anh trở nên tốt đẹp hơn.
Nguồn: Nguoi-viet.com