Search

Register | Login 
Tin tức được cập nhật nhiều lần trong ngày
BBC/Reuters News, Viet Bao News, VNN News, VnExpress News, Fpt News, Sports News, Comp News...
 + Tin thế giới
 + Tin Việt nam
 + Tin khoa học
 + Tin thể thao
 + Tin văn hoá
 + Phóng sự
Phân tích thời sự
Chính sách quốc pḥng của Việt Cộng
ĐÁNH TẬN GỐC! Văn công ca nô Đàm Vĩnh Hưng
B́nh luận
Trung Cộng không bao giờ thành một siêu cường!
Mỹ chạm vào “vùng quyền lợi cốt lơi” thứ ba của Trung Cộng
Tham khảo tư liệu
Chín Năm Bên Cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm: Mạn đàm với cựu Đổng Lư Quách Ṭng Đức
Ô NHỤC ẢI NAM QUAN!
Diễn đàn chính trị
Tam Ṭa: Sóng đổ về đâu?
Muốn Giữ Nước, Phải Dẹp Chính Quyền Bán Nước
Kiến thức phổ thông
CỎ CÂY HOA LÁ CÓ ĐỘC TÍNH
Dấm Táo một loại tiên dược
Bạn đọc viết
Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù
Mẹ Tôi & Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Kiến thức phổ thông
Bác sĩ Jerome Groopman (The 18-Second Doctor) nói về các bác sĩ
Date: 2007-09-05, 17:30:33

Tạp chí: US News & World Report, số ngày March 26-April 2, 2007

Nancy Shute phỏng vấn

Trần B́nh Nam phóng dịch

Bác sĩ Jerome Groopman là một bác sĩ y khoa có tài. Ông là một nhà nghiên cứu nổi tiếng về ung thư và bệnh AIDS tại Trung tâm Y khoa Beth Israel Deaconess ở Boston, và là giáo sư của trường Đại học Y khoa Harvard. Ông thường xuyên viết mục “Hành nghề Y khoa” cho tờ New Yorker. Nhưng khi ông viết cuốn sách mới nhất nhan đề “How Doctors Think” (Lề lối suy nghĩ của các bác sĩ) ông phải nghiên cứu mọi chuyện lại từ đầu. Ông giải thích tại sao lề lối suy nghĩ thiếu phương pháp của các bác sĩ có thể dẫn tới sự định bệnh sai, và ông đưa ra đề nghị bệnh nhân cần làm ǵ để bác sĩ lưu ư.



Nancy Shute: Bởi lư do ǵ bác sĩ nghiên cứu lề lối suy nghĩ và cách định bệnh của các bác sĩ y khoa khác?



Bác sĩ Jerome Groopmam (Dr. JG): Tôi thấy trong gia đ́nh tôi và bạn bè tôi thường hay bị định bệnh sai. Riêng cá nhân tôi dạy học trong 3 năm tôi nhận thấy các sinh viên y khoa đều xuất sắc. Tuy nhiên họ theo các phương thức đă định sẵn (như một người học nấu ăn theo sách vở), và thường làm những quyết định nhanh chóng trong khi định bệnh và chữa trị. Tôi tự hỏi: “Làm thế nào hướng dẫn cho các bác sĩ một lề lối suy nghĩ đúng phương pháp hơn? Và tôi nh́n lại những trường hợp đoán bệnh sai của chính cá nhân tôi cũng như của các đồng nghiệp có nhiều kinh nghiệm hơn tôi.” Từ đó tôi thấy có nhu cầu t́m hiểu lề lối suy nghĩ của các bác sĩ (khi khám bệnh).



Nancy Shute: Bác sĩ nghĩ là vấn đề phải nghiên cứu tận gốc rễ



Dr. JG: Không cần phải làm như vậy. Một cách đơn giản tôi t́m cách phỏng vấn các bác sĩ trong nước, thảo luận trường hợp nào họ định bệnh trúng, trường hợp nào họ định bệnh sai, và cũng dùng phương pháp đó để tự xét những trường hợp đúng sai của chính tôi.



Nancy Shute: Bác sĩ có kể câu chuyện của bà Ann Dodge. Trong 15 năm bà Dodge đi 30 bác sĩ mà không bác sĩ nào t́m ra bệnh của bà. Người th́ nói bà bị bệnh ăn không biết ngon (anorexia), người th́ nói bà bị bệnh ăn rồi nôn ra (bulimia), người th́ nói bà bị xáo trộn tiêu hóa (irritable bowel syndrome). Trong khi đó bà bị thiếu hồng huyết cầu, rỗng xương, và sụt 82 pounds, mặc dù mỗi ngày bà ăn đủ 3.000 calories.



Dr. JG: Sức khỏe bà Dodge hoàn toàn suy đồi. Nguyên nhân là các bác sĩ chỉ dựa vào triệu chứng và bác sĩ này quyết định như bác sĩ trước, không ai chịu suy nghĩ. Họ xem bệnh nhân có triệu chứng giống nhau tức bệnh giống nhau. Và trong suốt 15 năm bác sĩ nào cũng đóng một con dấu cao su giống nhau vào bệnh trạng của bà. Rất may bà gặp bác sĩ Myron Falchuk, ông ta bỏ hết mọi chứng liệu cũ và ngồi hỏi chuyện bà một cách tỉ mỉ, và qua đó ông suy nghĩ về bệnh trạng của bà. Ông t́m ra bà Dodge bị bệnh nhiễu loạn miễn nhiễm (autoimmune disorder) và cơ thể bà không chấp nhận chất gluten (một chất protein dẽo trong các thứ bột) ở trong thức ăn. Và bác sĩ Falchuk đă cứu mạng bà Dodge. Sai lầm chính của các bác sĩ là cắt lời của bệnh nhân khi bệnh nhân miêu tả bệnh trạng. Đa số các bác sĩ ít khi nói chuyện với bệnh nhân hơn 18 giây đồng hồ.



Nancy Shute: Bác sĩ có kinh nghiệm về vụ 18 giây đồng hồ này không?



Dr. JG: Có chứ. Cách đây 3 năm một lần tay tôi bị kẹt nơi cánh cửa một thang máy và cũng có lẽ tôi làm việc nhiều trên máy điện toán nên cườm tay phải của tôi sưng lên và rất đau. Tôi đi khám bốn bác sĩ nổi tiếng trong ngành giải phẫu tay và nhận được bốn ư kiến khác nhau. Ông bác sĩ thứ ba đáng để ư nhất. Ông bước vào pḥng khám nhanh như gió, không ngồi, nh́n cườm tay của tôi chừng 10 giây đồng hồ và nói ông sẽ cho làm arthroscopy (một khám nghiệm y khoa dùng một dụng cụ đặc biệt để khám cườm tay, đầu gối v.v…) để t́m nguyên nhân. Tôi hỏi ông đoán v́ lư do ǵ cườm tay tôi sưng tếu như vậy. Ông ta nói: “Có thể là một h́nh thức của bệnh gout”, một kết luận tôi biết không có một ư nghĩa nào cả. Ông ta có vẻ vội vàng và nóng nảy, và không để ra ít nhất một phút để giải thích tại sao ông định bệnh như vậy. Chán quá, tôi bỏ về.



Nancy Shute: Thế rồi bác sĩ giải quyết sao?



Dr. JG: Tôi gặp bác sĩ thứ tư. Ông này trẻ và lắng nghe bệnh nhân nói. Ông khám tay phải rồi khám tay tay trái của tôi để so sánh sự khác biệt. Ông cho làm X-Ray và MRI (Magnetic Resonance Imaging) cườm tay phải và đặc biệt cho X-Ray cườm tay khi ông bảo tôi nắm chặt một vật trong bàn tay. Ông ta t́m ra rằng khoảng hở giữa hai xương cườm tay của tôi quá rộng, chứng tỏ dây chằng (ligament) bị rách. MRI không cho thấy triệu chứng này. Bác sĩ nào cũng bị lệ thuộc vào kỹ thuật, nhưng kỹ thuật không bao giờ hoàn toàn chính xác. MRI không phải lúc nào cũng tuyệt hảo, c̣n X-Ray thường sai từ 20 đến 30%. Nhờ chịu khó suy nghĩ cộng với kỹ thuật ông đă t́m ra bệnh của tôi.



Nancy Shute: Theo bác sĩ làm thế nào để tránh bị đoán bệnh nhầm?



Dr. JG: Nếu bệnh nhân thấy cách chữa của bác sĩ không làm bệnh thuyên giảm th́ nên thẳng thắn và nói với bác sĩ rằng: “tôi không thấy khá hơn và tôi muốn nói với bác sĩ tôi thấy khó chịu trong người như thế nào.” Một bác sĩ đứng đắn sẽ sẵn sàng lắng nghe. Nếu bệnh nhân cảm thấy không thể trao đổi được với bác sĩ một cách thoải mái th́ cách tốt nhất là t́m một bác sĩ khác.



Nancy Shute: Có cách ǵ thay đổi lề lối suy nghĩ của các bác sĩ không?



Dr. JG: Có nhiều cách. Trước hết là phải đưa vào chương tŕnh y khoa để các bác sĩ tương lai biết rằng cái tâm lư chỉ dựa vào kỹ thuật là nguyên nhân chính đoán bệnh nhầm. Thứ hai là các bác sĩ cần biết rằng họ luôn luôn làm việc dưới áp lực của th́ giờ: chưa kịp suy nghĩ đă phải quyết định, v́ vậy người bệnh nhân hay thân nhân đi theo cần giúp bác sĩ bằng cách đặt một vài câu hỏi có ư nghĩa. Thứ ba là các bác sĩ phải tự đặt một câu hỏi căn bản là: Có triệu chứng ǵ mới chứng tỏ sự đoán bệnh trước là sai không?

Nancy Shute

 

Các bài khác:

Sự kiện qua ảnh
Việt Kiều và Đảng
Vietsoul Created this page in 0.321033 seconds.
About | Contact | Advertising | Home
Copyright © 2001-2003 Vietsoul.com. All rights reserved
Email: info@vietsoul.com